Booking.com
Du Lịch Trong Nước

Du Lịch Vĩnh Long – chuyến đi khám phá miền tây trọn vẹn

Đây không phải một bài Review Du Lịch. Đây là lời cảm ơn của riêng bản thân mình đến mảnh đất và con người Vĩnh Long, một nơi mà tình người đẹp hơn tất cả.

Vĩnh Long ngay từ đầu không phải là điểm đến được định sẵn trong lịch trình của mình. Trước ngày đi vài ngày, mình có xem được một bài viết của anh Nguyễn Hoàn Hảo viết về Vĩnh Long, thực ra anh cũng chỉ đăng ảnh về vài ngôi chùa và một lò gạch, không phải nơi có qúa nhiều thứ hay ho nhưng mình vẫn quyết định đổi địa điểm vì sợ ngày nào cũng sông nước hoài sẽ chán chết, và biết đâu được ở đó lại tìm được gì hay ho thì sao .

Mình tới Vĩnh Long vào một chiều nắng gắt, cái nắng 34 độ làm mình khá mệt sau hơn 2 tiếng ngồi xe từ Cần Thơ tới. Xe chở mình dừng ngay bến xe chợ, lúc đó vào khoảng 15h chiều, có lẽ không phải giờ họp chợ nên không khí xung quanh đây khá nhẹ nhàng, chỉ có thưa thớt vài sạp hàng bên đường.

du lịch vĩnh long du lịch vĩnh long

Kéo vali lê lết đến bến phà An Bình cách đó hai cái ngã tư để lên phà qua bên kia sông đến homestay mà mình đã book sẵn trước đó, Vĩnh Long không phải nơi phát triển du lịch như Cần Thơ hay Bến Tre, vậy nên số lượng khách sạn khá ít, giá thì mình thấy có vẻ khá cao so với chất lượng mà mình nhận được ( cảm nhận sau khi nhìn hình ảnh khách sạn chứ mình chưa có ở ) nên mình đã quyết định chọn ở một homestay ngay bờ sông, chọn hạng phòng view thẳng ra sông, phần là vì cảm thấy view khá oke và cũng muốn gần gũi và tìm hiểu cuộc sống người dân nơi đây nhiều hơn . Homestay mình ở tên Mekong Riverside Homestay , nếu bạn tới trung tâm thành phố Vĩnh Long sẽ phải qua bến phà An Bình để đi phà qua sông mới tới được home, giá phòng ở đây khá rẻ, chỉ khoảng từ 300-550k/đêm có ăn sáng, mỗi phòng có thể ở 2-4 người. Mình lấy hạng phòng cao nhất vì muốn view thẳng ra sông, có hẳn 2 giường đôi, phòng này đáng lẽ ở được 4 người cơ , giá 550k/đêm ( Sdt chú chủ nhà nếu mn cần : 0909201828 ).

Bến phà An Bình chạy liên tục cả ngày, cứ khoảng 5 phút lại có 1 chuyến. Trong lúc đợi phà chạy ra mua một bịch nước mía mà bất ngờ vì rẻ mà chất lượng quá thể, cốc 3k và 5k mà to bự đầy ụ, về Hà Nội chắc phải 20k mà cốc nhỏ hơn nhiều huhu. Trước khi lên phà mình đã phải gọi trước cho chú chủ nhà để tới nơi ra đón, thực sự là phải có người ra đón nha các bạn, chứ để tự mình mò vào chắc không mò nổi vì home ở tít sâu trong làng, đi qua rất nhiều đường làng với những ngã rẽ mà tới giờ cho mình đi lại chắc vẫn không nhớ nổi, đường bê tông không khó đi lắm nhưng phải cái đường rất nhỏ, đi qua nhiều cầu bắc qua kênh rạch mà cái nào cũng không có thành cầu, không phải dân ở đây không đi quen nên ngồi sau cũng cảm thấy hơi run . Tới home điều đầu tiên ấn tượng là cổng vào siêu xinh, cũng có một chiếc cầu nối liền cổng, nhưng cầu này có thành nha =))). Kéo vali vào nhận phòng đi qua nhà hàng thấy vài chú đang ngồi nhậu với uống bia ở đó, thấy mình tới mấy chú liền nói “Vào uống bia Vĩnh Long coong gái ơi, xem bia Vĩnh Long khác bia Hà Nội sao nào”, tự dưng nghĩ sao nhìn giống mấy chú ở nhà mình thế nhỉ, cảm giác ban đầu đã thấy rất thân thiện cởi mở, không hề giống mình đang là khách chút nào. Vào tới nơi nhận phòng xong bất ngờ vì view cực xinh, thẳng tắp ra khu người dân nuôi cá nên mình gọi luôn là xóm chài =)) ở đây ngắm được hoàng hôn siêu đẹp lunnn. Về phòng ốc thì mọi thứ đều rất đơn sơ, ở đây không có tủ quần áo để treo đồ mà chỉ có một chiếc tủ nhỏ cao khoảng 80cm, chắc để được vài đồ linh tinh vào đó, bên trong tủ thì khá bụi, chắc không có ai nhớ tới phải lau cả bên trong nữa thì phải, mà hình như tủ còn không khoá được cơ =))) , không ti vi, không điện thoại, không tủ lạnh, may là vẫn có điều hoà và wifi nha . Nhưng ở đây gió rất mát, buổi chiều không cần bật quạt, chỉ cần mở cửa sổ ra gió lùa mạnh mát rượi đập sắp tung cửa =)). Ở đây hoàng hôn siu đẹp lunnn, nằm ngay trên giường cũng có thể ngắm mặt trời qua khung cửa, mặt trời rọi xuống mặt sông lấp lánh, rồi ngắm cuộc sống người dân lênh đênh trên thuyền, những chòi nuôi tôm cá, ria bờ thì có vài em bé cởi trần nghịch ngợm nhảy từ trên cây xuống sông tắm. Tiếng nô đùa của đám trẻ, tiếng người dân gọi nhau à ơi, mặt sông lấp lánh ánh nắng, mặt trời dần xuống, đây thực sự là một khung cảnh mình đã được thấy trong tác phẩm văn học nào đó, rất đẹp, rất bình dị.

Xem thêm:  Hành trình du lịch Nam Du 3 ngày 2 đêm của 3 cô gái

du lịch vĩnh long du lịch vĩnh long du lịch vĩnh long

Buổi tối ở đây cực kì tối và không có gì chơi cả, mình cũng không định ra ngoài chơi thứ nhất vì đường làng ở đây không có đèn, và mình cũng không thể nhớ nổi đường ra nữa 🤣🤣 quyết định buổi tối ăn xong nằm võng đung đưa vừa ngắm trăng vừa nghe tiếng ếch kêu ộp ộp, thấy mình như được quay trở về tuổi thơ hồi quê nhà vẫn chưa phát triển, chưa có những mái nhà cao tầng san sát, chưa có quá nhiều ánh đèn điện làm lu mờ mất ánh sáng của mặt trăng… Ăn tối, ngắm trăng và ngồi trò chuyện cùng chú chủ nhà, dù chỉ là khách vãng lai nhưng chú đã ngồi kể với mình rất nhiều điều, về cuộc sống thường ngày, về việc chú đã làm lên khu này như thế nào, về cả những khó khăn chú đã từng bị khách lừa ra sao. Tất cả đều là những tâm sự rất thật và chan chứa tình cảm, sự sẻ chia, làm có những lúc mình cảm thấy mình như đang đi thăm người thân ở xa, chứ không phải đang đi du lịch nữa….

Mình bắt đầu đi khám phá Vĩnh Long vào sáng ngày hôm sau, dậy và ăn sáng khá muộn, phải tới 10h mình mới bắt đầu xách xe đi chạy vòng vòng. Tối hôm trước chú chủ nhà có gợi ý cho mình về việc đi tham quan các cù lao và miệt vườn bằng thuyền nhưng mình đã từ chối vì hôm trước đã đi như vậy ở Cần Thơ rồi. Mình quyết định xách xe máy đi dạo loanh quanh coi sao, qua một vài điểm mà mình đã lưu sẵn trước đó khi tham khảo qua bài review của anh Nguyễn Hoàn Hảo.

du lịch vĩnh long

Điểm đến đầu tiên của mình là Chùa Ông – Thất Phủ miếu
Địa chỉ : 22 Nguyễn Chí Thanh, phường 5 , Vĩnh Long

Thực ra mình không tìm hiểu nhiều lắm về chùa chiền, cũng không phải người theo Phật giáo nên chỉ mang tính chất đi tham quan, và phần do thấy kiến trúc ở đây rất đẹp nên muốn vào chụp ảnh thôi .

Điểm đến tiếp theo là Chùa Bà Thiên Hậu
Địa chỉ : 70 đường 30 tháng 4 , Phường 1 ( chùa Ông và chùa Bà Thiên Hậu rất gần nhau, cũng cùng cung đường nên mọi người có thể đi một lượt )

Xem thêm:  REVIEW TÀ ĐÙNG - VỊNH HẠ LONG CỦA TÂY NGUYÊN !

Sau khi tham quan 2 chùa xong thì cũng vừa tới giờ ăn trưa, mình tìm được quán “ Lẩu Tài Có “ trên google thấy lượt review cực cao nên quyết định vào ăn thử coi sao.

Lẩu Tài Có – Địa chỉ : Đường Hưng Đạo Vương, Phường 1

Ở đây họ ăn lẩu bằng nồi nhôm chứ không phải bằng bếp từ hay nồi gang mà chúng mình hay ăn ở hàng quán Hà Nội. Không biết mọi người thấy sao chứ bản thân mình thấy rất lạ và khá hay ho vì lần đầu tiên được ăn kiểu vậy. Có 3 loại : lẩu cá, lẩu bò và lẩu gì đó nữa mình không nhớ =)) nhưng mình đã chọn lẩu bò vì cả 2 ngày hôm trước ngày nào cũng ăn cá khiến mình sợ cá lắm rồi hiuhiu. Phải nói thực sự là lẩu ở đây làm siêu ngon, nước dùng họ ninh xương bò với củ cải cực ngọt, thịt bò toàn miếng to đùng siêu chất lượng, ăn kèm thêm rau, nấm, quẩy, trứng vịt lộn, chả cá, chả bò,… vài thứ nữa mình không nhớ nhưng khá nhiều topping và cái nào cũng đều chất lượng cả. Mình có gọi thêm 1 rổ rau và một phần nấm thêm, sau khi thanh toán hết 220k cho 2 người mà ăn no căng bụng đến mức khó chịu luôn =))) giá thì quá rẻ má ơi xíu nữa ngã ngửa

Hành trình tiếp theo của mình là tới Lò gạch Hưng Lợi vừa để checkin, vừa muốn tìm hiểu quy trình làm gạch ra sao vì từ nhỏ tới giờ chưa được thấy mọi người làm gạch bao giờ. Địa chỉ lò gạch mà mình tìm được rất chung chung, chỉ ghi ở xã Thanh Đức, huyện Long Hồ, làm mình đi tới đi lui, hỏi hết người dân ở đây mà không ai biết về thông tin lò gạch này, họ đều chỉ ra lò gạch Hiệp Lợi ở ngay đó, nhưng đấy không phải nơi giống trong ảnh mà mình tìm kiếm huhu. Sau đó mình có cố gắng đi thêm vài vòng nữa để hi vọng có thể tìm ra mấy hầm gạch same same thôi cũng được, để làm con ảnh chứ không mất công ghê =)) mặc dù không tìm được điểm checkin như ban đầu mong đợi, nhưng sau đó mình đã gặp được một cậu bé tên Phú – đây có lẽ là điều đặc biệt nhất trong quãng thời gian ở Vĩnh Long của mình. Sau khi đi vài vòng quanh làng, mình đã quyết định dừng lại ở một hầm gạch bỏ không để chụp ảnh, Phú đang đạp xe nhìn thấy có người lạ liền vòng lại hỏi mình bằng một giọng có chút nghi ngờ
“ cô làm gì ở đây thế ?”
Sau khi trình bày và đưa tấm ảnh lò gạch trên mạng ra, rằng cô đi tìm chỗ này nhưng không thấy, nên quyết định chụp chiếc hầm này thay thế thì Phú bỗng rất hồ hởi giới thiệu
“ đây là kho nhà con đấy “
“ cô đừng vào nghen trong đó có coong rắng đó “ ( đùa chứ trong kho tối om có cho thêm tiền cô cũng hông dám vào )
Mấy đứa nhỏ mặc dù thấy người lạ lần đầu tiên gặp mặt nhưng không hề đề phòng, cảm thấy thế giới trong mắt mấy đứa trẻ nông thôn đơn giản và an toàn hơn bọn trẻ thành phố rất nhiều, nếu là những đứa trẻ Hà Nội chỗ mình, chắc chắn từ nhỏ chúng đã được bố mẹ hình thành suy nghĩ luôn phải đề phòng nếu có người lạ tiếp cận, chứ không thể cởi mở với người lạ lần đầu gặp mặt vậy. Nhìn cách mà mấy đứa trẻ chơi với nhau làm mình nhớ tới tuổi thơ cả ngày đi nghịch dại, một tuổi thơ không hề có smartphone nhưng luôn biết bạn mình đang ở đâu. Mình có ngỏ ý muốn mua một ít đồ ăn vặt cho Phú, thế là thằng bé dẫn mình ra quán bà Năm đầu ngõ, những thức quà bày trên bàn trong những túi bóng nhìn có vẻ bụi bặm và khá cũ, mình có nói với Phú rằng “ con thích gì cứ lấy cô mua cho “ , thằng bé khá rụt rè vào cầm chai sting vị dâu quay ra bảo “ con lấy chai này được không cô? “ sau khi nhận được cái gật rụp của mình, Phú vẫn ngại ngùng quay lại hỏi một lần nữa “ nhưng chai này tận 10 ngàn lận đó cô “. Có vẻ như thằng bé đang sợ tiêu quá nhiều tiền của mình thì phải. Mình có hỏi bà Năm mua kem cho thằng bé đi cùng, trước khi lấy kem bà cũng nói với mình bằng một ánh mắt có vẻ khá xót tiền “ kem 4 ngàn một que lận đó con “ , từ thằng Phú tới bà Năm nói về giá tiền của những thức quà ăn vặt đều bằng một giọng khiến mình cảm thấy mấy thứ này khá đắt đỏ đối với họ. Điều này khiến mình thực sự cảm thấy xấu hổ và phải suy nghĩ lại về cách chi tiêu của bản thân.
Ngồi ăn quà và trò chuyện với Phú một lúc thì tới giờ phải đi để kịp giờ bắt xe qua Bến Tre, trước khi mình về Phú có hỏi
“ Khi nào cô quay lại đây vậy ? “
“ Cô không biết nữa , có lẽ là phải rất rất lâu nữa “
“ Khi nào con lớp 5 cô quay lại được không? “
Phú năm nay lớp 4 , sau khi nghe câu nói đó của Phú thực sự làm mình cảm thấy lòng có chút dậy sóng, không biết thằng Phú thế nào , nhưng tuổi thơ của mình cũng đã có lúc gặp một vài người có lẽ chỉ gặp một lần trong đời, nhưng bản thân mình vẫn nhớ đến họ tới mãi về sau. Và mình biết rằng ít nhất là trong lúc đó, Phú thực sự mong có thể gặp lại người lạ là mình thêm một lần nữa.
Tạm biệt Phú, thằng bé đi cùng chưa kịp hỏi tên và bà Năm với một tâm trạng tiếc nuối, mình quay về Vĩnh Long để kịp bắt xe tới điểm đến tiếp theo là Bến Tre. Trong lúc chờ phà, mình không quên chạy ra mua một bịch nước mía siêu to, siêu rẻ , chạy chưa tới nơi, cô bán nước mía đã tươi cười hỏi “ đi chơi được những đâu rồi con? “ mình khá bất ngờ vì cô đã nhớ ra mình dù chiều qua mình chỉ ghé mua duy nhất 1 lần. Dù toàn là những điều rất nhỏ nhưng thực sự khiến con tim cảm thấy ấm áp về con người ở đây.
Vĩnh Long không phải một điểm du lịch phát triển, nhưng đối với mình đây thực sự là một nơi đầy ắp tình người, mặc dù tới đây chẳng đi được đâu, cũng chẳng có ảnh checkin đẹp lung linh, nhưng mình luôn cảm thấy đi tới đâu cũng nhận được rất nhiều tình thương, sự giúp đỡ của mọi người xung quanh ở mảnh đất này.
Cảm ơn cô chú và anh chị ở Mekong Riverside Homestay, cảm ơn chị bán vé số với cuộc trò chuyện ngắn ngủi ở Lẩu Tài Có, cảm ơn Phú, cảm ơn thằng bé đi cùng chưa kịp hỏi tên, cảm ơn bà Năm và cảm ơn cô bán nước mía ở bến phà. Vĩnh Long đối con thực sự rất đẹp khi có mọi người !

Xem thêm:  Lịch trình du lịch Phú Yên tự túc
Tags

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button
Close
Close